Chương 9 Đàn cá voi xuyên màn sương sớm
Sương mù không ở trước mặt họ. Nó nằm sâu tít dưới chân.
Khi Lumi bước lên lưng Miro, buổi sớm vừa hé thành một đường mỏng ở phương đông. Lớp lông xanh bạc trên thân cá voi mây sáng lên theo từng nhịp thở. Cô đã chuẩn bị cho cảm giác chòng chành của một con thuyền, nhưng Miro nâng mình khỏi biển mây bình thản như một ngọn núi vừa nhớ ra rằng nó biết bay.
“Đừng nắm vây nhé, ta nhột.” Giọng Miro cuộn dưới đế giày cô như tiếng sấm đầu xuân. Lumi bật cười, nắm lấy vòng đồng trên yên. Bên hông cô là tấm bản đồ dang dở của mẹ, đã để trắng suốt bảy năm. Từ khi hạt trời thức giấc, mỗi bình minh lại vẽ thêm một nét vàng ở mép giấy.
Miro lao vào sương. Thế giới trở nên trắng và ẩm. Lumi nhắm mắt: một luồng gió mang mùi nhựa thông, một luồng mang mùi mưa, luồng thứ ba ngọt như lê chín. Cô mở mắt đúng lúc một bóng khổng lồ bắt đầu phát sáng từ bên trong màn sương.
Con cá voi di cư đầu tiên lướt qua phía trên, mang cả một khu rừng trên lưng. Rễ cây đan quanh sống lưng, lá trong suốt hứng nắng, dây leo buông xuống như những thác nước xanh. Con thứ hai hiện ra, rồi con thứ ba, cho đến khi sương mù dường như trả cả một chòm sao về cho ban ngày.
Lumi quên cả thở. Cô từng thuộc lòng mọi kỳ quan trên bản đồ thủy thủ, nhưng chẳng tấm nào nói rằng một khu rừng có thể tự chọn chân trời của mình.
Miro cất tiếng hát và cả đàn đáp lại. Hạt trời bay khỏi túi Lumi; bên trong lớp vỏ ngọc trai, một bản đồ sao xanh xoay chậm. Hàng nghìn chiếc lá cùng hướng về cô, truyền ánh sáng tới con cá voi trắng già đang dẫn đầu. Giữa đôi sừng như cành cây của nó là một khu vườn không cần rễ.
“Người Dẫn Lối,” Miro nói. “Nó nhớ mọi hòn đảo mà bầu trời từng đánh mất.”
Cá voi trắng quay đầu. Tấm bản đồ của mẹ Lumi bật mở trong gió. Một đường vàng chạy xuyên bão tố và vùng trời cấm, dừng ở cái tên xa lạ: Đảo Bình Minh. Ngay khi Lumi đọc thành tiếng, một nửa ký hiệu của hòn đảo nhạt đi.
“Nó sẽ không kịp thấy bình minh thứ hai,” Người Dẫn Lối nói thẳng vào tâm trí cô. Khu vườn trên sừng nở rộ; mỗi bông hoa chứa một con mắt sáng, kéo ánh sáng của hạt giống thành con đường hướng bắc.
Rồi cá voi trắng gọi tên Lumi bằng giọng của mẹ cô: nhịp nói nhanh, hơi thở dịu ở cuối câu, cả nụ cười giấu trong âm cuối. Gió cuốn nước mắt khỏi má Lumi. Sương tách ra, để lộ một hòn đảo đang dần trở nên trong suốt. Miro không hỏi cô có sợ không; nó cụp vây, mang cô và hạt giống rực sáng lao xuống.
Chương 10 Gieo bình minh vào mây
Đảo Bình Minh đang quên mất trọng lượng của chính mình.
Đá rời khỏi vách, bay lên thành bụi nhẹ như lông chim. Cây cối vẫn cúi theo gió nhưng lá không còn phát ra tiếng. “Mười một phút nữa mặt trời mọc,” Miro nói khi Lumi nhảy xuống mái đài quan sát đã nứt.
Đường vàng trên bản đồ chỉ về tâm đảo, nhưng cây cầu dây leo đã đứt trên vực mây. Từ bên dưới vọng lên những âm thanh hòn đảo đang quên: tiếng trẻ con đuổi vòng gỗ, tiếng cửa lò sưởi khép lại, tiếng mưa gõ lên nhà kính. Mỗi ký ức đều đang nói lời từ biệt.
Lumi đặt tay lên phần rễ còn sót lại. “Nếu ngươi vẫn nhớ cách lớn lên, hãy cho ta mượn một con đường.” Không gì lay động. Ánh sáng đầu tiên đã chạm lưng đàn cá voi. Cô chích đầu ngón tay, trao cho hạt giống một giọt máu. Lời mẹ trở về: hạt giống không nghe mệnh lệnh; một điều ước chỉ dành cho bản thân sẽ không bao giờ mọc được cành đủ sức nâng người khác.
“Không phải để tìm mẹ. Chưa phải lúc. Hãy để hòn đảo này được ở lại.”
Ánh sáng chảy vào rễ. Những dây leo non phóng ra từ hai bờ, gặp nhau giữa khoảng không rồi dệt thành cây cầu đẫm sương. Hoa trắng nở dưới mỗi bước chân Lumi; cánh hoa hóa thành chim sáng, bay trước dẫn đường.
Ở tâm đảo không có khu vườn, chỉ có một chiếc giếng khô. Tên những cá voi di cư phủ kín thành giếng, và cái tên mới nhất là Miro. Mặt trời chạm bờ đông, trong khi sự trong suốt đang nuốt hòn đảo chạy nhanh vào phía trong.
“Hãy gieo ta xuống,” hạt giống lên tiếng lần đầu. Giọng nó như đã đi qua nhiều năm mới tới được đây. “Ngươi là gì?” Lumi hỏi. “Con đường trở về nhà.”
Lumi dùng sống bạc của tấm bản đồ đào đất. Bên dưới không phải đá mà là một bầu trời đêm bị lật ngược; những vì sao trôi dưới bàn tay cô. Cô đặt hạt giống giữa ngôi sao sáng nhất và lấp đất đúng lúc tia nắng đầu tiên rơi vào lòng giếng.
Trong một nhịp thở, không có gì xảy ra. Rồi một trái tim đập sâu bên trong hòn đảo.
Tên các cá voi đồng loạt bừng sáng. Rễ vàng xuyên qua sao trời, đường phố và những thân cây ngủ quên. Bờ biển trong suốt xanh trở lại; bụi bay về thành mưa. Đảo Bình Minh hạ xuống biển mây thật nhẹ và tìm lại được trọng lượng của mình.
Một cây non nâng Lumi ra khỏi giếng rồi vươn cao quá đài quan sát. Mỗi chiếc lá xanh ở một mặt và giữ cả trời sao ở mặt kia. Miro bay vòng quanh tán cây mà hát, đàn cá voi từ xa đáp lại, tiếng lá lan ra như nghìn bàn tay cùng mở một cuốn sách mới.
Những chiếc lá xếp thành một lộ trình vượt khỏi mọi ranh giới đã biết. Ở cuối đường là nét chữ của mẹ: Hòn Đảo Thứ Mười Ba không bao giờ xuất hiện hai lần trong cùng một bình minh.
Một nụ hoa khẽ mở. “Nếu con nghe được lời này, hòn đảo đã chọn tin con. Đừng tìm mẹ vội. Hãy tìm Hòn Đảo Thứ Mười Ba, mang theo Miro và tấm bản đồ con vẫn nghĩ là của mẹ. Từ đầu, nó đã chờ con.”
Nụ hoa khép lại. Rất xa, một hòn đảo phủ thác nước và cầu vồng thoáng hiện, xoay mình như cá rồi bơi về phương bắc. Tất cả những chiếc lá mới đều hướng theo nó.
Hòn Đảo Thứ Mười Ba đã nghe thấy họ.